Về anh Dương, viết muộn

Quốc Bảo

Anh Trần Hoài Dương (1943-2011) là người Hà Nội điển hình, tôi muốn nói, một Hà Nội đã mai một. Anh điềm đạm, lịch thiệp, chân tình, điển hình của mẫu Tràng An xưa còn giữ gìn nguyên vẹn cốt cách phong thái, không để thời thế xâm phạm.

Tôi quen biết anh qua sự giới thiệu của anh Phan Đan, năm 1999, đúng vào một buổi sáng tôi có lịch thu nhạc ở phòng thu Trần Thanh Tùng, bấy giờ thuê tạm ở cơ sở Bến Thành Audio, ngã tư Lý Tự Trọng – Nguyễn Trung Trực.

Anh đến gặp tôi với chủ định cám ơn tôi đã biên tập và sử dụng bài hát của con trai anh, Trần Lê Quỳnh; nguyên tập bản thảo ca khúc của Quỳnh đã được Phan Đan chuyển cho tôi từ trước, và tôi lọc ra dùng dần.

Món quà sơ ngộ anh Dương tặng tôi hôm ấy là cuốn Chuyện lão tượng Phật Di Lặc và nàng Nậm Mây của Phạm Thị Hoài – anh Dương biết tôi thích tác giả này. Đoán ý người mà tặng quà cho đúng, ấy là lịch thiệp; và cách tặng thì thân ái, chân thành.

Sau này, anh luôn luôn đến với tôi vào những dịp đặc biệt: khi tôi phát hành album, khi con trai tôi chào đời, khi anh nghe nói tôi đang cần một cuốn sách nào đó. Gặp không nhiều, và luôn luôn vào buổi sáng, quanh đi quẩn lại mấy tiệm cà phê tôi vẫn ngồi mà anh đoán rồi dong xe đi tìm, không Givral thì Palace, hay Ciao, hay Bố Già. Tôi không được nhiều dịp hàn huyên với anh, chủ yếu là quý trọng một nhân cách. Nhân cách lớn.

Sách anh viết, tặng tôi, luôn có những lời đề tặng riêng không lần nào giống lần nào, và luôn ứng đúng vào từng dịp. Không có những clichés đề tặng chung chung, hiếu hỉ.

Có khi anh tặng tôi cả bản thảo, viết tay, photocopy lại. Nghĩa là quý lắm. Lần gặp sau cùng, cuối năm ngoái, anh tặng tôi Nàng Công Chúa Biển anh vừa giật giải thưởng, cùng với một đĩa nhạc của Quỳnh. Tết, tôi gặp Quỳnh, hỏi thăm, nghe tin anh không khỏe lắm, đã hơi lo…

Nhưng lo nào cũng là trễ tràng. Anh Dương mất bất ngờ, một mình trong ngôi nhà nhỏ trống vắng. Tin buồn nào cũng là tin trễ, tôi không kịp cả một cú phone hỏi thăm, thật xót.

Tôi không thường hút 555. Chiều nay, tôi châm một điếu 555 và nhớ lại cái cách anh mời thuốc tôi. Thường, vào tiệm cà phê, anh gọi thuốc lá và ra tận quầy trả tiền ngay.

Anh bóc thuốc, mời tôi, châm lửa, ân cần, rồi bỏ cả bao thuốc vào túi tôi, “Bảo cầm lấy hút, mình dạo này định cai, hút ít lắm.” Tôi nói, ôi vậy sao anh mua thuốc cho em.

Anh bảo, “À, để Bảo hút chờ mình một chút, mình chạy ù ra nhà sách rồi quay lại ngay.” Anh quay lại với một chồng sách, cả của anh viết lẫn của tác giả khác, đây, mình có chút quà mọn, cháu Tuệ chắc nó cũng thích đọc, mình mong thế.

Cháu Tuệ đã đọc hết sách bác rồi. Mà giờ thì làm sao cháu có sách mới đọc nữa đây, bác Dương ơi?

Chia sẻ với bạn bè trên mạng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *