Tiễn người về miền xanh thẳm

Thái Thăng Long

 

Tiễn anh về miền xanh thẳm
Sông kia anh có qua đò
Rừng xanh ngút ngàn nơi đó
Bóng ai như mẹ đang chờ?
Bóng ai bấu víu cánh cò
Tuổi thơ bàn chân bé lắm
Hồn thơ, tóc bạc vẫn thơ

Tiễn anh về miền xanh thẳm
Nỗi đau nước mắt, vẫn đau.
Mong manh cầm tay khát vọng
Chung chiêng chén rượu đêm sâu

Tiễn anh về miền xanh thẳm
Thẳm xanh hồn một con người
Yêu đời thành ra mê muội
Rừng xanh che chở cho người

Chiều nay tuổi thơ anh gọi
Cánh cò líu ríu ngọn tre
Phố nhà mà anh đã trả
Cơn mưa dịu mát ngày hè.

Sài gòn 10/5/2011

Chia sẻ với bạn bè trên mạng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.