Đi qua mùa Hoài Dương

Vi Thùy Linh

Chưa từng gặp Trần Lê Quỳnh một lần ngoài đời, nhưng tôi lại đồng cảm khi đọc những dòng anh viết trong album Trẻ mãi mà cha anh gửi tặng tôi. Tôi giống anh ở tình yêu nghệ thuật ảnh hưởng từ cha, trong tình yêu lớn cho bố của mình.

Lúc này, theo Những ô cửa xanh vang lên qua giọng ca Đức Tuấn, tôi muốn sẻ chia nỗi đau với Trần Lê Quỳnh qua bài hát anh viết cho cha 10 năm trước.

Cùng nhau, cùng cha về ấu thơ: “Làm sao quên giây phút được cha công kênh trên vai/ Những con đường mang tên khát vọng mở đến tương lai”.

Những trang văn trong sáng, tinh tế, nhân hậu và sâu lắng của Trần Hoài Dương (ảnh) đã kiếm tìm và tạo ra một thế giới khác trong thế giới hiện thực này.

Thế giới mà ông dày công gạn lọc nhằm tìm ra những gì tinh túy, trong ngần nhất để phục dựng, hướng tới… “Cho tất cả những ai muốn tìm lại tuổi thơ đã mất của mình, những ai muốn có những giây phút sống yên bình trong thế giới trắng trong của cái Đẹp và cái Thiện”.

Viết cho thiếu nhi từ khi 20 tuổi và dành cả cuộc đời mình, viết cho các em, Trần Bắc Quỳ (tên khai sinh của nhà văn Trần Hoài Dương) sáng tác bằng hoài niệm, quê hương (thị xã Hải Dương), tuổi thơ với niềm tha thiết sống.

Khả năng quan sát và miêu tả của một nhà văn bẩm sinh, đồng nhất với con người đời thực của ông, khiêm nhường, ân cần, đôn hậu, chu đáo và rất đỗi dịu dàng.

Lòng vị tha, độ lượng lớn nơi ông đã góp phần tác tạo những tâm hồn đẹp từ chặng đời đầu tiên mà hình thành nhân cách sau này.

Chú Trần Hoài Dương ra đi mùa hè, mùa hay gắn với những kỷ niệm học trò. Cả lúc lìa đời, chú cũng chọn mùa sống động.

Họp báo ra mắt đĩa nhạc Đức Tuấn hát Trần Lê Quỳnh, năm 2010.
Họp báo ra mắt đĩa nhạc Đức Tuấn hát Trần Lê Quỳnh, năm 2010.

Thế giới tuổi thơ là thế giới của thiên nhiên, loài vật. Nhà văn mượn câu chuyện tự nhiên bằng sự hồn nhiên đưa ra những ngụ ngôn, bài học cho trẻ con.

Đó là thế giới của phim hoạt hình, truyện thiếu nhi, trí tưởng tượng bất tận.

Trần Hoài Dương viết cả truyện lẫn kịch bản phim hoạt hình. Dưới ngòi bút kỹ lưỡng say mê cầu toàn của ông, hình ảnh dâng đầy sinh sôi như khát vọng toát lên từ những điều bé nhỏ.

Những gì ông viết có giá trị cho bạn đọc nhiều thế hệ.

Những áng văn thánh thiện, nhẹ nhàng ấy lại có sức nặng để các lớp độc giả F1, F2 và con cháu chúng tôi sẽ thích.

Tôi tin thế, bởi tìm thấy ở đó thế giới lẽ ra cần hiện hữu.

Thực tế, bao ao hồ đã bị lấp, những hàng cây bị chặt hoặc cả cánh rừng chìm vào lòng hồ thủy điện, mất dần bờ giậu, hàng rào, ruộng đồng kèm theo các loài sống nương theo không gian ấy.

Các tác phẩm. Ảnh của nhà văn Phạm Đình Trọng.
Các tác phẩm. Ảnh của nhà văn Phạm Đình Trọng.

Mỗi con chữ của Trần Hoài Dương là tiếng gọi diết da.

Về đây, về đây hoa nhút nhát (cây xấu hổ), cỏ may, cỏ lau, thạch thảo, hoàng lan cô bé mảnh khảnh, dạ lan hương. Này bó huệ trắng của cậu bé vé số đặt trên mộ ông già tốt bụng sinh thời yêu hoa huệ hay mua vé số ủng hộ.

Chậm rãi ốc sên bò trong khu vườn có dế mèn, dế trũi, bọ ngựa, kiến nâu.

Cánh cam bay qua khóm hồng có họa mi đang hót, ao mưa vẳng ếch gọi đàn.

Biển dâng lên huyền tích Hạ Long trong tiếng ốc huyền bí, chim Thiên đường vút lên trời xanh từ giàn hoa thiên lý hương bay ngàn dặm.

Con xiến tóc nhìn cô bé tóc đuôi gà cùng chị Tẩy và em Bút chì. Chuyện bà và cháu đêm trăng… Viên kẹo cứng, kẹo mềm ru giấc ngọt ngào có cô Tiên mải múa.

Tình đoàn kết của bầy chữ trong sách đẹp, sự hy sinh giữa bão giông của mẹ con nhà bưởi. Mở mắt cơ man quả dứa (thơm) trong vụ dưa hấu mát lành.

Mùa xuân bừng trong thành phố – công viên khổng lồ.

Giữa nắng phương Nam nơi nhà văn sống 30 năm, lúc nào ông cũng hoài Bắc, nhớ Hà Nội cây hồ, với sấu, hoa sữa, triền đê, rặng ngâu Quảng Bá.

Tất cả mọi sự vật trong văn Trần Hoài Dương đều có hồn, ông gần như không quên ai, loài nào, dù nhỏ bé nhất.

Và ông viết bằng tình yêu thương nồng nàn, cả tin vào cuộc sống, cho mình và truyền cho con: “Từng trang sách cha lật qua đưa con chạm đến vương quốc lạ/ Những câu chuyện theo con suốt đời/ Mở đến tương lai từ những ô cửa xanh” (Trần Lê Quỳnh).

Sáng mai 12/5, nơi thành phố tha hương, Trần Hoài Dương sẽ gặp mọi người lần cuối trong dung nhan yên nghỉ.

Ông nhắm mắt để tiếp tục giấc mơ mà tôi cầu sẽ là giấc an miên mãi mãi.

Ông đang về quê hương, tuổi thơ mình như ông đã khát khao cho chính ông, cho con trai, cho cháu đích tôn và những độc giả thân thiết trở lại/ đến được thế giới trong ngần ấy.

London năm 2010.
London năm 2010.

Nhớ Trần Hoài Dương, tôi thấy những ngôi sao đang khóc trong mưa giữa ngày nắng gắt.

Và ngày mai từ Hà Nội, tôi lại thầm đọc lại, lần nữa, lần nữa đoạn văn của chú Dương – phần kết của tác phẩm Cuộc phiêu lưu:

Thế là bài hát bắt đầu. Bài hát nói về Cung điện Ánh sáng và cuốn Sách Ước, nói về cuộc phiêu lưu của tôi, về những giọt nước làm nên biển cả, những cây lúa làm nên cánh đồng và những vì sao làm nên sự phong phú của bầu trời…”.

Trần Hoài Dương

Bất giác tôi thấy quên giới hạn của sự sống và cái chết để nghĩ về sự bất tận của nghệ thuật mà người nghệ sĩ bẩm chất mang đến cho chúng ta biết “quên” tuổi thật của mình, khi đi qua những mùa Hoài Dương…

Vi Thùy Linh  11/05/2011

Chia sẻ với bạn bè trên mạng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.